Tin Tức Tâm Sự Sức Khõe Làm Đẹp

Khốn khổ vì chồng đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành

Từ ngày lấy chồng, tôi chưa bao giờ có nổi một ngày nào sống vui vẻ, thoải mái, thậm chí tôi còn luôn thấy mình như đang ở trong tù vậy, lúc nào cũng mệt mỏi, tù túng. Tất cả cũng chỉ vì chồng quá keo kiệt, bủn xỉn.

Nhà anh thuộc dạng giàu sang, nhà 4 tầng to vật, sân vườn nguy nga, nhìn vào thì tưởng ăn sung mặc sướng lắm, nhưng thật sự nội tình bên trong thì nào ai hiểu. Cả nhà chồng tôi đều tính toán, chi li như nhau. Thời buổi nào rồi mà không bao giờ đi chợ sớm, lúc nào cũng chỉ nhăm nhe chợ chiều hoặc trưa chật ra để đi chợ cho rẻ, lúc đấy làm gì có đồ tươi ngon, toàn đồ ôi, đồ cũ, ăn uống mất ngon. Mà bữa nào cũng chỉ quẩn quanh thịt lợn, rau đậu lạc, tôi chán không nuốt nổi. Nhiều khi thấy mẹ chồng hễ mở miệng là tiền tiền, tôi ngán ngẩm lắm.

Nhà chồng, chuyện tắm giặt hay làm gì cũng đều phải tiết kiệm nước triệt để. Nước vo gạo xong phải rửa rau, rửa rau xong mang tưới cây, chứ đừng nói chuyện vặn nước sạch ra mà tưới, mẹ chồng tôi nhìn thấy thì không yên thân.



 Ảnh minh họa

Bố mẹ đã thế, chồng tôi còn thanh niên là cũng không kém phần, có lẽ anh bị ảnh hưởng từ nhỏ nên cũng học y chang tính mẹ. Mua bán cái gì cũng nâng lên đặt xuống, mặc cả từng nghìn. Tôi đi làm, mua cái quần cái áo mà chồng cũng ra vào nói, bảo tôi hoang phí nọ kia.

Thỉnh thoảng tôi đi chợ, muốn mua chút đồ ngon cải thiện thì có khi cả bữa đấy không ai động đũa. Đồ ăn thừa, từ một tý nước mắm cũng phải cất vào tủ, đổ đi là chết với anh. Đi làm cả ngày đã mệt lắm, chồng cứ thấy mặt là hỏi hôm nay tiêu pha những gì, lỡ miệng mà khai đến độ 100 ngàn là y như rằng anh lại bảo tôi không biết chăm lo làm ăn, mà chỉ biết tiêu pha phá hoại.

Trời se lạnh, tôi bật nóng lạnh lên tắm thì chồng mặt nặng mày nhẹ, bảo hè rồi, nắng vỡ mặt ra rồi còn bật nước, thể nào tháng vừa rồi tiền điện tốn thế. Tắm nước lạnh đi, vừa khỏe người lại vừa tiết kiệm.

Anh chả bao giờ mua cho tôi được thứ gì, có khi về nhà ngoại ngày giỗ chạp cũng toàn đến tay không. Đợt Tết vừa rồi, ai cũng mừng tuổi ông bà ngoại 500 nghìn, trong khi nhà tôi tiếng là khá nhất, chồng mừng ông bà mỗi người 50 nghìn bảo lấy may là chính thôi, các con các cháu thì anh mừng đồng loạt 10 nghìn hết. Tôi xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Kinh khủng nhất là tối hôm đó về nhà, anh hỉ hả khoe “lãi ” được mấy trăm tiền mừng tuổi.

Tôi chán lắm, cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Ngày xưa tôi vốn biết anh keo kiệt nhưng lại tự nhủ còn hơn lấy phải người hoang tàn, nhưng tôi không ngờ anh lại hà tiện, chi ly thế này. Tôi thấy ngột ngạt quá…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *