Tin Tức Tâm Sự Sức Khõe Làm Đẹp

Chiêu trị chồng bủn xỉn trong những ngày Tết của vợ cao tay

Giờ này chắc các mẹ đang tất bật chuẩn bị sắm Tết, thế nhưng riêng tôi, năm nay khác hẳn với các năm trước. Đến giờ này, tôi vẫn ung dung bình chân như vại, chẳng lúc nào phải vội vàng ngược xuôi, dậy sớm lo chợ búa lo tí thịt, tí sườn, lo mua đào quất, rồi đồ trang trí nhà cửa… Tôi chỉ có duy nhất 1 việc để chuẩn bị đón tết đó là đưa 2 con đi mua quần áo đẹp diện tết cho 3 mẹ con.

Nói đến đây, chắc nhiều mẹ không khỏi ghen tị nhưng cũng tò mò vì sao trên đời lại có người phụ nữ sướng như tôi phải không? Nhưng cái sự sung sướng đó chỉ là tạm thời thôi các mẹ ạ, năm nay tôi thử áp dụng chiêu này để điều trị ông chồng keo kiệt của mình xem sao.

Chỉ vì tính keo bẩn, bủn xỉn tiết kiệm mà không ít lần vợ chồng tôi cãi nhau. Những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt như thế, tôi chán lắm và nghĩ tại sao số mình lại vớ phải một ông chồng đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành thế này. Thú thật có lúc tôi chỉ muốn tìm kế thoát thân cho thoải mái.

Nếu như tôi là người phụ nữ không biết vun vén, chi tiêu hoang phí đã đành, đằng này tôi tự thấy mình là người chi tiêu hợp lý và cũng có ý thức tiết kiệm. Ấy vậy mà, ông chồng tôi vẫn chưa vừa lòng. Nói chắc ít người tin, có thời gian tôi còn bị chồng theo dõi chi tiêu bằng cách ghi chép việc đi chợ hàng ngày của vợ.



Anh chồng bủn xỉn ghi chép, theo dõi chi tiêu của vợ hàng tháng (ảnh minh họa) 

Năm nào cũng vậy, cứ đến đầu tháng chạp là ông chồng quý hóa của tôi lại đe trước: “Sắp tết rồi, mẹ mày chi tiêu tiết kiệm thôi nhé, đừng lãng phí!”. Khổ nỗi đã mua sắm được gì đâu mà lãng với phí cơ chứ. Tối nọ, 2 vợ chồng rủ nhau đi mua ít bánh kẹo mang về quê và để tiếp khách.

Vừa dừng xe, chồng tôi đã bảo: “Mua ít thôi, mua loại rẻ tiền thôi, kẹo bánh giờ ai thích, có là được”. Tôi đã thấy khó chịu lắm nhưng cứ im lặng coi như đồng tình ý kiến của chồng. Cứ tưởng vào cửa hàng rồi mình chọn gì thì chọn vì ông chồng đứng ở ngoài, nào ngờ đang chọn thì chồng tôi xông vào ý kiến. Đúng lúc tôi đang cầm hộp bánh ngoại trên tay để xem thì chồng tôi lao vào giật đi, rồi vứt xuống nói: “Đã bảo mua đồ rẻ thôi mà còn cầm hộp bánh đắt tiền làm gì?” Tôi thật sự xấu hổ trước bao ánh mắt đổ dồn phía mình.

Vậy là từ hôm đó, tôi tuyên bố, tết năm nay không sắm sửa bất cứ thứ gì nữa, sẽ giao toàn bộ việc mua sắm cho chồng và tất nhiên, tôi cũng sẽ đóng góp tiền để chồng sắm tết. Thế là tôi được rảnh rang, sung sướng trong tết này.

Từ hôm được giao nhiệm vụ cao cả, ông chồng tôi tất bật ngược xuôi sắm sửa. Vì chưa bao giờ phải lo lắng việc gì, chỉ là cao giọng chỉ huy vợ nên khi bắt tay vào việc ông ấy lung túng và bấn loạn lắm. Cái gì cũng hỏi vợ. Tôi cũng nhiệt tình chỉ bảo. Cái cảm giác chỉ ngồi nói mà không phải làm đúng là sung sướng thật các mẹ ạ!

Mọi năm, cứ trước tết gần tuần là tôi bắt đầu đi chợ sớm sắm sửa dần từ thịt thà, sườn… sợ tết hiếm hàng lại giá tăng cao. Nhưng năm nay ông chồng tôi lo tết nên tôi cũng chỉ nhắc anh dậy sớm mà đi chợ nhưng anh ấy không làm được. Thế nên chỉ còn cách tối đến rủ con đi siêu thị mua đồ tết. Mà giá ở siêu thị bao giờ cũng đắt hơn ở ngoài. Tôi thấy vậy lại cố tình so sánh giá cho anh ấy phải xót ruột. Còn tôi thì hỉ hả vì đã đang thành công dạy cho chồng chừa cái thói bủn xỉn.

Tết chưa về đến cửa mà ông chồng tôi đã gào than là chi tiêu tốn tiền. Tôi chỉ tủm tỉm cười, thế mới biết vợ “lãng phí” cỡ nào. Chưa sắm hết Tết, chưa lo đủ đồ mang về quê nội, ngoại mà ông chồng tôi đã năn nỉ vợ lo nốt. Nhưng lần này tôi quyết tâm không nhận trọng trách này để chồng hiểu ra một điều, vợ đã phải vất vả thế nào để cân nhắc chi tiết hợp lý cho gia đình. Các mẹ thấy tôi có cao tay không?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *