Tin Tức Tâm Sự Sức Khõe Làm Đẹp

Giữ bố cho con cả đời cá chuối đắm đuối

Chị Nga ở Quảng Ninh tâm sự, vợ chồng chị sống không hạnh phúc. Trước khi ly hôn, chị đã hỏi thật kỹ con gái chị. Cô bé khi ấy đã 20 tuổi, rất hiểu biết và ngoan ngoãn, cô bé đồng ý cho chị ly hôn nhưng biết bao lần khi nhắc đến cha, cô bé vẫn đều khóc vì thương.

Có chị ly hôn rồi tâm sự với tôi, miệng thế gian độc địa và vô tình lắm. Dù mình muốn quên nhưng lắm người chẳng biết vô tình hay hữu ý họ cứ chọc vào nỗi đau. Đàn bà vì con mà gắng giữ lấy mái ấm gia đình thì họ bảo ngu và hèn không biết thương mình. Đàn bà ly hôn nhận nuôi cả các con thì họ bảo sao không chia cho bố nó nuôi một đứa. Có chị nuôi một đứa chồng nuôi một đứa thì người ta lại bảo sao làm mẹ mà không nuôi cả hai cho chị em chúng không phải tan đàn sẻ nghé…

Chị Mai lấy chồng sớm, kể ra phụ nữ lấy chồng sớm quá cũng là một sự thiệt thòi. Chồng chị là người ham mê cờ bạc. Anh chị cũng buôn bán lắm nghề, kiếm tiền cũng khá nhưng anh đổ vào cờ bạc chẳng giữ được.Có rất nhiều lý do để một phụ nữ ly hôn. Nhưng có một lý do vô cùng chính đáng để người phụ nữ cố gắng chịu đựng mà không chọn giải pháp ly hôn. Chị Hoàng Mai, bạn tôi chia sẻ vì chị muốn giữ bố cho các con của mình.



Ảnh minh họa.

Sau này anh đi lao động ở nước ngoài. Những tháng năm ấy chị rất vất vả. Chị kể, vất vả thì chị có thể chịu được, nhưng thương nhất là bọn trẻ thiếu thốn tình cha.

Ngày anh đi chúng còn bé, thằng anh mới mười tuổi, thằng em lên bốn. Trẻ con, chúng cũng thèm thuồng những cái chúng thiếu thốn. Khi thấy chiều chiều bố những đứa trẻ trong khu phố chở con đi dạo, hai đứa trẻ nhà chị mắt luôn háo hức nhìn theo. Có hôm cu em còn lẽo đẽo chạy theo xe người ta.

Cu em nhà chị thường hay sà vào lòng các bác đàn ông trong xóm để được bế bồng. Nó rất thích được kiệu trên vai như bố bọn trẻ trong xóm thường làm thế.

Nhìn bọn trẻ nâng niu đôi dép cũ của bố, cái cách hai anh em chúng vừa gấp lại cái áo cái quần cũ của bố chúng vừa hít hà, chị biết bọn trẻ cũng nhớ bố đến chừng nào.

Chị Hoàng Mai không hiểu vì lý do gì mà 3 năm anh đi xa không hề gửi cho các con một chút quà. Chúng cứ hỏi bố không nhớ con hay sao mẹ nhỉ. Chị ước, giá mà ngay lúc ấy có thể đánh đổi bất cứ thứ gì của chị để cho bọn trẻ có chút quà mang hơi ấm áp của bố chúng ở xa thì chị cũng làm.

Tiền bạc thật sự không làm cho một người tử tế hơn lên được nếu anh ta đã từng không tử tế. Tiền chỉ tạm thời làm người thiếu hiểu biết ngộ nhận về mình. Anh về, tiền bạc làm anh thay đổi hẳn. Anh bồ bịch, cờ bạc và thường xuyên đánh đập chị. Chị bảo từng ấy năm chị chịu khó vất vả tự làm nuôi con chung thủy chờ anh thật uổng. Nhưng chị lại cám ơn anh, sự bạc bẽo, tàn nhẫn của anh đã cho chị một bài học lớn. Chị thay đổi công việc kinh doanh, chị may mắn, kiếm tiền rất khá. Vì thế mà anh thôi đánh chị.

Đến một lúc không thể chịu đựng được hơn. Chị đâm đơn ra tòa với sự quyết liệt nhất.

Chị Hoàng Mai tâm sự, lần ấy ngồi ở hành lang tòa án chờ đến lượt mình, chị chứng kiến một cặp vợ chồng trẻ cũng ngồi chờ bà thẩm phán cùng với một đứa con trai khoảng năm tuổi. Nghe câu chuyện giữa đứa trẻ và bố mẹ nó, chị biết họ đã không còn sống chung nhà. Lâu lắm rồi đứa trẻ không được gặp mẹ nên hôm ấy nó vui lắm. Ánh mắt nó sáng ngời khi kéo tay được bố về ngồi dãy ghế chờ cùng mẹ nó, nó ngồi giữa chốc quay sang mẹ rồi lại quay sang bố, hồn nhiên vô tư cười đùa.

Chị nhớ lại những tháng năm tuổi thơ của chị, gia đình chị ấm áp hạnh phúc, cha chị là chỗ dựa tinh thần cho cả nhà, nhất là các con. Có cha mẹ ở bên, nhà chị tuy nghèo nhưng chị em chị luôn thấy bình an và hạnh phúc.

Trẻ con không cần gì nhiều ngoài niềm vui có cả bố lẫn mẹ. Chị nghĩ lại những tháng năm anh ở xa, có lần thằng anh bị bọn trẻ ở trường bắt nạt, thằng em thương anh lắm. Nó cứ xoa xoa vào chỗ anh nó bị đánh mà bảo rằng, giá bố mình ở nhà thì bọn kia no đòn anh nhỉ.

Thế là chị quay về rút đơn bỏ ý định ly hôn.

Đời còn nhiều thứ phải quan tâm hơn là người chồng không ra gì. Rất nhiều người đàn bà độc lập về tư duy và tài chính, họ hiểu biết về pháp luật và có công việc ổn định. Lòng họ nguội lạnh với chồng nhưng các chị vẫn giữ lại bố cho các con mình.

Đôi lúc nghĩ làm đàn bà thật khổ. Đôi khi, đàn bà chẳng mấy cần chồng nhưng trẻ con thì lại luôn cần có bố. Thế là cả đời “cá chuối đắm đuối vì con”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *